Thăm 4 tỉnh Miền Tây trong 4 ngày

                                                             GS.Phạm văn Chính

 

       Hằng chục năm sống ở nước Mỹ mà ḷng cứ hướng về Việt Nam, cách xa nửa ṿng trái đất!Có lẽ do gia đ́nh c̣n kẹt lại hay do t́nh tự dân tộc hoặc do cả hai?

      Có lẽ do phát nguyện được đi khắp nước để thuyết tŕnh về phương pháp tự chữa bịnh không dùng thuốc của Tiên Thiên Khí Công, giúp đồng bào nghèo tự trị bịnh, giữ ǵn sức khỏe không tốn tiền mà tôi nhận được Linh Điển của Đức Phật Thầy:

        “ Đất Nam Việt là trọng trách

           Đấng mày râu phải nghiệm tầm

           Sứ mạng thiêng liêng Thầy ban đó

           Cực khổ đến đâu cũng phải làm..”

qua Chị Mười Phúc ở G̣ Công. Ngoài linh điển, tôi cũng nhận được những câu khuyến khích của Cô Năm Châu Đốc:

        “Việc giúp người Thầy xin hứa

          Mở giáo đường dưỡng lăo cho con

          Giúp người đời cơn già yếu

          Giúp kẻ nghèo lúc hiểm nguy..”

     Có thể nói những lời khuyến khích trên làm tăng thêm ư chí nghị lực trong tôi.Tôi phải hoàn thành hạnh nguyện dù phải chịu bất cứ khổ cực, khó khăn nào. Tôi biết rơ hễ hạnh nguyện càng lớn th́ cái giá phải trả càng cao.

     Và bài viết này, tôi muốn tŕnh bày đại cương những ǵ tôi phải vượt qua, những ǵ tôi đă làm được trong chuyến về quê lần này.Việc làm nầy nhắm mục đích chia sẽ cùng nhau một chút t́nh tự quê hương, nhứt định không thể mất trong ḷng chúng ta, những người Việt, do hoàn cảnh phải sống xa Tổ Quốc.

      Vừa đặt chân trên quê Mẹ mến yêu, tôi liền nhận được nhiều thân hữu và nhiều người chưa quen gọi điện thoại chào mừng, hỏi thăm và xin được theo Khóa Nhập Thất sớm nhứt.Thế là tôi không c̣n thời giờ nghỉ ngơi, tổ chức ngay các Lớp Nhập Thất tại Vũng Tàu.V́ phải đi Vũng Tàu liên tục nên không có thời gian dem số tiền nhỏ nhoi đi gửi ngân hàng.Đến khi cần tiền mua chiếc xe hơi cũ  để đi các tỉnh từ Nam ra Bắc theo hạnh nguyện mới hay 11 ngàn USD không cánh mà bay mất.Đây là một thử thách đối với tôi mà cũng cho tôi một niềm tin về sự trợ duyên nhiệm mầu.Tôi bị sóc khi phát hiện ra sự mất mát. Nhưng sau đó, tôi như bừng tĩnh khi nhớ các câu giảng của Đức Thầy tôi :

                     “Ông nhồi quả cho người hành đạo

                       Lúc nguy nàn xem có thối chí cùng chăng

                       Nếu bền ḷng vị quả cao thăng

                       Chẳng chột dạ bỏ lăn Phật Thánh”.

     Sự mất mát tiền bạc tuy có lớn đối với tôi.Nhưng khi tôi nghĩ đến những mất mát lớn hơn nhiều như mất thân mạng của nhiều vị phát đại nguyện cứu đời, tôi không c̣n buồn nữa.Và ngay khi nhận được tin mất mát,rất nhiều bạn bè kể cả Đại Đức Thích Vĩnh Tế , người từng cùng tôi xây dựng TT Trị Bịnh TừThiện trong đất chùa, đều sẵn sàng hỗ trợ vô điều kiện để tôi mua được chiếc xe hơi để đi từ Nam ra Bắc theo dự tính! Và diều nhiệm mầu hơn nữa là tôi nhận được điện thoại từ Cần Thơ của một người tôi chưa hề quen biết.Anh chỉ biết tôi nhờ đọc sách của tôi do bạn tặng.và chính người này đă tạo mọi thuận lợi cho tôi đi thuyết tŕnh tại 4 tỉnh Miền Tây.Tỉnh đầu tiên là Cần Thơ.Tiếp theo là An giang, Đồng Tháp và Rạch Giá.Có nơi số người tham dự đến trên 200. Sách DVD đem theo không đủ cung cấp nên tôi nhờ Ban Tổ Chức in ra phổ biến dùm để bà con có tài liệu tham khảo thêm v́ thời gian 2 tiếng, tôi chỉ có thể nói một cách khái quát phương pháp,không sao đi sâu được.Tất nhiên, tôi sẽ đi những tỉnh c̣n lại trong những lần về quê sắp tới.Điều ghi nhận đặc biệt là chúng tôi lái chiếc xe cũ mà tôi gọi đùa là con ngựa bạch già mỗi ngày một tỉnh thật b́nh an, không có chuyện ǵ xảy ra.Chiếc xe 4 chỗ, ít tốn xăng, lại được các Ban Tổ Chức lo chỗ ăn ở, cấp tiền xăng, lại bán được sách nên chuyến đi 4 ngày 4 tỉnh không tốn kém lại có thu nhập dù không nhiều như ở Mỹ!

     Một điều đáng ghi nhận là tại hầu hết các tỉnh chúng tôi có duyên thăm qua đều rất nghèo.Chúng tôi dừng chân tại nhiều nơi hỏi thăm đều được nghe một thực trạng đau ḷng là nhiều người bị bịnh nặng không giám đi bịnh viện, dù là bịnh viện công v́ không sao trả nổi viện phí.Phần lớn đều cam chịu nằm tại nhà uống thuốc Nam, lá xoài, lá ổi và cầu nguyện.May mắn hết bịnh th́ tốt.C̣n chết th́ chôn.V́ vậy mà các pḥng thuốc Nam từ thiện rất nhiều bịnh nhân! Chúng tôi cũng được dịp chứng kiến nhiều người do nằm bịnh viên một thời gian mà tài sản nhỏ nhoi như vài công đất ruộng không c̣n mà bịnh t́nh cũng không khỏi.Chúng tôi cũng được chứng kiến nhiều cô phụ nữ bị chẩn đoán ung thư ngực phải giải phẩu, hóa trị và xạ trị, tóc rụng hết.Bịnh th́ vẫn phải tiếp tục mà nợ nần th́ chồng chất rất đáng thương…Tôi tin rằng những xúc cảm của tôi cũng là những xúc cảm chung của người Việt Nam dù ở trong hay ngoài nước.Và do những xúc cảm sâu sắc này mà tôi nguyện sẽ cống hiến tron cuộc đời để xoa dịu phần nào những khổ đau vừa nói.Tôi cũng mong được gặp những người có cùng xúc cảm với chúng tôi để hợp sứccùng nhau  trong hạnh nguyện lành này.

          Quư Đồng Hương có thể gọi cho chúng tôi : GS.Pham Văn Chính : 714.891.5963, cell : 714.902.3544 hoặc Nguyễn Định : 714.725.1522, vào Website : ttkc.org để t́m hiểu về Phương Pháp Trị Bịnh Không Dùng Thuốc của Tiên Thiên Khí Công giúp Tự Trị Bịnh, Sống Khỏe, Sống Vui lại ít tốn kém.